Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Sơn Đoòng – Những Điều Chưa Kể

Đi qua bóng tối, đối diện giới hạn và tìm thấy một phiên bản khác của chính mình

Dr. Phạm HàChủ tịch & CEO LuxGroup

Các Luxers thân mến,

Hôm nay, tôi không muốn kể Sơn Đoòng dài bao nhiêu, cao bao nhiêu hay được hình thành từ bao nhiêu triệu năm trước.

Những thông tin ấy, chúng ta có thể tìm thấy trên Google.

Tôi cũng không muốn kể Sơn Đoòng như một chiến tích. Bởi sau khi trở về, tôi hiểu rằng không ai thực sự có thể chinh phục được một kỳ quan đã tồn tại hàng triệu năm trước khi con người xuất hiện.

Tôi muốn kể về một Sơn Đoòng khác.

Một Sơn Đoòng không nằm trên bản đồ.

Một Sơn Đoòng nằm trong tâm trí mỗi người.

Đó là nơi có những nỗi sợ chưa được gọi tên, những giới hạn chúng ta tự đặt ra và những câu hỏi chỉ xuất hiện khi xung quanh không còn ánh sáng:

Tôi có thể tiếp tục không?
Tôi có đủ mạnh mẽ không?
Và nếu tôi không làm được thì sao?

Hãy thử tưởng tượng…

Trước mặt bạn là bóng tối.

Sau lưng là một quãng đường dài không thể dễ dàng quay lại.

Xung quanh là tiếng nước chảy trong lòng đá, tiếng giày chạm xuống nền hang và tiếng thở của chính mình.

Không điện thoại.

Không Internet.

Không phòng suite.

Không chức danh.

Và quan trọng nhất: không ai có thể bước thay bạn.

Trong khoảnh khắc ấy, câu hỏi lớn nhất không còn là:

“Sơn Đoòng rộng đến đâu?”

Mà là:

“Giới hạn của tôi nằm ở đâu?”

Nỗi sợ đến trước khi hành trình bắt đầu

Nhiều người nghĩ thử thách đầu tiên xuất hiện ở cửa hang.

Không.

Thử thách đầu tiên xuất hiện từ trước đó rất lâu — trong tâm trí.

Tôi có đủ sức khỏe không?

Tôi có theo kịp đoàn không?

Tôi sẽ làm gì khi phải lội qua sông, trèo qua đá, ngủ nhiều đêm dưới lòng đất?

Tôi sẽ phản ứng thế nào khi đứng trước một thử thách mà mình chưa từng trải qua?

Và nếu tôi muốn dừng lại giữa đường thì sao?

Tôi đã làm du lịch hơn 20 năm. Tôi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp gỡ nhiều con người và trải nghiệm nhiều hình thức du lịch khác nhau. Nhưng kinh nghiệm không có nghĩa là không còn sợ hãi.

Trái lại, kinh nghiệm đôi khi khiến chúng ta hiểu rõ hơn những rủi ro đang chờ phía trước.

Tôi không bước vào Sơn Đoòng vì tôi không biết sợ.

Tôi bước vào vì tôi hiểu rằng:

Can đảm không phải là không có nỗi sợ. Can đảm là vẫn bước đi dù nỗi sợ còn ở đó.

Ngày bắt đầu hành trình, tôi mang theo ba lô, quần áo, thiết bị và những vật dụng cần thiết.

Nhưng thứ nặng nhất tôi mang theo không nằm trên vai.

Nó nằm trong đầu.

Đó là sự nghi ngờ chính mình.

Mỗi kilomet tôi đi qua không chỉ là một đoạn đường được bỏ lại phía sau. Đó còn là một phần của sự hoài nghi được bỏ lại.

Một bước.

Rồi thêm một bước.

Rồi một bước nữa.

Đôi khi, chúng ta không cần nhìn thấy toàn bộ con đường. Chúng ta chỉ cần đủ ánh sáng cho bước chân tiếp theo.

Khi mọi chức danh đều ở lại bên ngoài

Ở ngoài Sơn Đoòng, chúng ta có thể là chủ tịch, giám đốc, quản lý hay nhân viên.

Nhưng khi bước vào lòng hang, thiên nhiên không hỏi danh thiếp của chúng ta.

Vách đá không thấp xuống vì chúng ta có chức vụ cao.

Dòng sông không ngừng chảy vì chúng ta đang mệt.

Bóng tối không nhường đường vì chúng ta từng thành công.

Trong lòng đất, tất cả chúng ta trở về với những điều căn bản nhất của một con người:

Bạn có đủ bình tĩnh không?

Bạn có biết lắng nghe không?

Bạn có tuân thủ kỷ luật không?

Bạn có dám nói rằng mình đang cần giúp đỡ không?

Và khi người phía sau gặp khó khăn, bạn có sẵn sàng đưa tay ra không?

Tôi nhận ra một điều rất rõ:

Chức danh có thể trao cho một người quyền hạn, nhưng chỉ phẩm chất mới trao cho người ấy ảnh hưởng.

Một người lãnh đạo không nhất thiết phải là người bước nhanh nhất.

Người lãnh đạo là người biết mình đang đi đâu, hiểu đội ngũ đang cần gì và bảo đảm rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Trong doanh nghiệp, người đi đầu rất quan trọng.

Nhưng người quay lại đưa tay cho đồng đội cũng quan trọng không kém.

Bởi một tổ chức không thực sự đến đích nếu chỉ có người đứng đầu về tới nơi.

Không ai đi qua Sơn Đoòng một mình

Có những đoạn đường, tôi phải tự đặt từng bước chân.

Nhưng tôi chưa bao giờ thực sự đi một mình.

Phía trước có người tìm lối.

Bên cạnh có người nhắc tôi giữ thăng bằng.

Phía sau có người quan sát để bảo đảm tôi không bị bỏ lại.

Mỗi người có một nhiệm vụ khác nhau. Mỗi người mang một trách nhiệm khác nhau. Nhưng tất cả cùng hướng về một điểm đến.

Ở nơi đó, niềm tin không phải là một khẩu hiệu.

Niềm tin là khi bạn đặt chân vào đúng điểm mà người hướng dẫn vừa chỉ.

Niềm tin là khi bạn nắm lấy một bàn tay mà không cần hỏi người ấy có chức danh gì.

Niềm tin là khi bạn biết rằng nếu mình trượt ngã, đồng đội sẽ không đứng nhìn.

Một người có thể khởi đầu bằng tầm nhìn. Nhưng không một tầm nhìn lớn nào có thể trở thành hiện thực nếu thiếu một đội ngũ cùng tin, cùng làm và cùng chịu trách nhiệm.

Chúng ta có thể đi nhanh bằng năng lực cá nhân. Nhưng muốn đi xa, chúng ta phải đi bằng niềm tin dành cho nhau.

Trong Sơn Đoòng, một bàn tay được đưa ra đúng lúc có thể giúp một người vượt qua tảng đá.

Trong LuxGroup, một lời động viên đúng lúc, một hành động hỗ trợ đúng lúc hay một quyết định có trách nhiệm đúng lúc có thể giúp đồng đội vượt qua cả một giai đoạn khó khăn.

Thành công không chỉ là hoàn thành phần việc của mình.

Thành công còn là giúp người bên cạnh cùng đến đích.

Bức tường trước mặt và bức tường bên trong

Rồi tôi đứng trước Bức tường Việt Nam.

Nhìn từ phía dưới, thử thách ấy dường như lớn hơn khả năng của một con người bình thường.

Tôi nhìn lên.

Tôi nhìn vào những điểm tựa.

Tôi nhìn lại chính mình.

Và trong khoảnh khắc ấy, hai tiếng nói xuất hiện.

Một tiếng nói bảo:

“Đủ rồi. Anh không cần phải chứng minh điều gì nữa.”

Tiếng nói còn lại rất nhỏ:

“Chỉ thêm một bước nữa thôi.”

Chúng ta ai cũng có hai tiếng nói ấy.

Một tiếng nói nhắc lại những lần thất bại, những điều còn thiếu và những lý do để dừng lại.

Tiếng nói kia không ồn ào. Nó chỉ nói:

“Thử thêm một lần.”
“Đi thêm một bước.”
“Tin thêm một chút.”

Tôi nhận ra rằng trong cuộc sống, chúng ta thường không bị ngăn lại bởi bức tường trước mặt.

Chúng ta bị ngăn lại bởi câu chuyện mình tự kể về bức tường ấy.

Nếu tự nói: “Tôi không thể”, tâm trí sẽ tìm mọi lý do để dừng lại.

Nếu tự nói: “Tôi sẽ thử thêm một bước”, tâm trí bắt đầu tìm kiếm điểm tựa.

Tôi không vượt qua Bức tường Việt Nam bằng một bước nhảy phi thường.

Tôi vượt qua bằng từng điểm tựa nhỏ.

Từng động tác đúng.

Từng lời hướng dẫn.

Từng khoảnh khắc tin vào người bên cạnh.

Và từng lần tự nhủ:

“Tôi có thể làm được.”

Một bước tạo nên chuyển động.

Chuyển động tạo nên hành trình.

Hành trình tạo nên sự chuyển hóa.

Đó cũng là cách chúng ta xây dựng LuxGroup.

Không có tầm nhìn lớn nào được hoàn thành chỉ bằng một khoảnh khắc phi thường. Nó được tạo nên từ hàng nghìn hành động bình thường được thực hiện một cách phi thường: đúng hơn, tốt hơn và nhất quán hơn mỗi ngày.

Khi xa xỉ không còn là tiện nghi

Sơn Đoòng không có phòng suite.

Không Wi-Fi.

Không điều hòa.

Không room service.

Chúng tôi xuyên rừng, lội suối, ngủ ba đêm dưới lòng đất và sống với những điều kiện tối giản.

Nhưng chính ở nơi gần như không có tiện nghi ấy, tôi lại cảm nhận rõ nhất một hình thức xa xỉ hiếm có.

Đó là một nghịch lý:

Khi gần như không còn tiện nghi, tôi mới hiểu sâu hơn về sự sang trọng.

Xa xỉ là có thời gian mà không bị gián đoạn.

Xa xỉ là sự tĩnh lặng đủ sâu để nghe thấy nhịp thở của chính mình.

Xa xỉ là được tiếp cận một nơi mà rất ít người trên thế giới có cơ hội đặt chân tới.

Xa xỉ là được hoàn toàn hiện diện — ở đây, lúc này — mà không phải chạy theo bất cứ điều gì khác.

Và xa xỉ là biết rằng phía sau trải nghiệm của mình có cả một đội ngũ đang âm thầm chăm sóc bằng chuyên môn, kỷ luật và trái tim.

Điều đó khiến tôi hiểu sâu hơn triết lý mà LuxGroup theo đuổi:

Luxury is heartware, not hardware.

Sự sang trọng không chỉ nằm trong những gì khách hàng có thể nhìn thấy.

Nó nằm trong cách họ được đón tiếp.

Nó nằm trong sự quan tâm họ cảm nhận.

Nó nằm trong từng chi tiết được chuẩn bị trước khi họ kịp yêu cầu.

Và nó nằm trong ký ức còn ở lại rất lâu sau khi hành trình kết thúc.

Luxury is not always having more.

Sometimes, luxury is needing less — and feeling more.

Sơn Đoòng không cho tôi thêm nhiều vật chất.

Sơn Đoòng lấy đi ánh sáng, tiện nghi và những kết nối thường ngày.

Nhưng khi lấy đi những điều ấy, Sơn Đoòng trả lại cho tôi thời gian, sự hiện diện, lòng biết ơn và một cuộc đối thoại chân thành với chính mình.

Tôi không chinh phục Sơn Đoòng

Trước chuyến đi, tôi từng nghĩ đến hai chữ “chinh phục”.

Chinh phục hang động.

Chinh phục Bức tường Việt Nam.

Chinh phục giới hạn.

Nhưng khi đứng giữa không gian được thiên nhiên kiến tạo qua hàng triệu năm, tôi hiểu rằng cách nghĩ ấy có phần kiêu ngạo.

Không ai chinh phục được Sơn Đoòng.

Núi vẫn ở đó.

Rừng vẫn ở đó.

Dòng sông ngầm vẫn tiếp tục chảy.

Chúng ta chỉ là những vị khách được phép đi qua trong một khoảnh khắc rất ngắn của lịch sử tự nhiên.

Tôi không chinh phục Sơn Đoòng.

Sơn Đoòng chinh phục sự kiêu hãnh trong tôi.

Nó dạy tôi khiêm nhường trước thiên nhiên.

Nó dạy tôi tin tưởng đồng đội.

Nó dạy tôi biết ơn một tia nắng, một hơi thở, một bàn tay và một bước chân vẫn còn có thể tiến về phía trước.

Và nó giúp tôi hiểu rằng kỳ quan lớn nhất không chỉ nằm trong lòng đất.

Kỳ quan lớn nhất còn nằm trong khả năng con người vượt qua điều mình từng tin là không thể.

Chúng ta không thể chinh phục thiên nhiên.

Nhưng chúng ta có thể chinh phục sự do dự.

Chúng ta không thể ra lệnh cho bóng tối biến mất.

Nhưng chúng ta có thể thắp lên ánh sáng bên trong mình.

Chúng ta không thể làm cho thử thách nhỏ lại.

Nhưng chúng ta có thể làm cho chính mình lớn lên.

Ánh sáng ở cuối hành trình

Sau nhiều ngày trong lòng đất, khoảnh khắc nhìn thấy ánh sáng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Đó không còn chỉ là ánh sáng ở cửa hang.

Đó là ánh sáng sau nỗi sợ.

Ánh sáng sau sự mệt mỏi.

Ánh sáng sau những khoảnh khắc tưởng rằng mình không thể bước tiếp.

Tôi dừng lại và nhìn về phía trước.

Ánh sáng ấy không chỉ báo rằng hành trình sắp kết thúc.

Nó nói với tôi rằng một con người khác đang chuẩn bị bước ra.

Tôi bước vào Sơn Đoòng với câu hỏi:

“Liệu tôi có làm được không?”

Tôi bước ra với câu trả lời:

“Tôi đã làm được.”

Nhưng nếu câu chuyện chỉ kết thúc ở đó, đây mới chỉ là câu chuyện của riêng tôi.

Điều tôi thực sự muốn chia sẻ với các Luxers hôm nay là:

Nếu tôi có thể đi qua Sơn Đoòng, mỗi chúng ta cũng có thể đi qua “Sơn Đoòng” của riêng mình.

“Sơn Đoòng” ấy có thể là một mục tiêu tưởng như quá lớn.

Một dự án chúng ta chưa từng thực hiện.

Một thị trường mới mà chúng ta chưa từng bước vào.

Một khách hàng khó tính.

Một thời kỳ khủng hoảng.

Một quyết định khó khăn.

Hay một giới hạn mà chúng ta đã chấp nhận quá lâu đến mức tưởng rằng nó là sự thật.

Nhưng giới hạn không phải lúc nào cũng là một bức tường.

Đôi khi, nó chỉ là một niềm tin cũ cần được thay đổi.

 

Những điều Sơn Đoòng để lại

Tôi đã trở về từ Sơn Đoòng.

Nhưng Sơn Đoòng chưa bao giờ thực sự rời khỏi tôi.

Nó ở lại trong cách tôi nhìn nỗi sợ.

Nó ở lại trong cách tôi hiểu về đồng đội.

Nó ở lại trong cách tôi định nghĩa sự sang trọng.

Nó ở lại trong cách tôi nhìn nhận vai trò của người lãnh đạo.

Và nó ở lại trong từng bài học giản dị:

Nỗi sợ không nhất thiết là tín hiệu yêu cầu chúng ta dừng lại. Đôi khi, đó là dấu hiệu chúng ta đang đứng trước cơ hội trưởng thành.

Kỷ luật đưa chúng ta đi tiếp khi cảm hứng đã cạn.

Đồng đội cho chúng ta sức mạnh khi sức mạnh cá nhân không còn đủ.

Người lãnh đạo không chỉ bước lên phía trước. Người lãnh đạo còn phải quay lại, đưa tay và bảo đảm không ai bị bỏ lại.

Mục tiêu lớn không được hoàn thành bằng một bước nhảy vĩ đại. Nó được hoàn thành bằng những bước nhỏ đúng hướng, được lặp lại mỗi ngày.

Và sự sang trọng đích thực không chỉ là những gì chúng ta trao vào tay khách hàng. Đó là cảm giác chúng ta để lại trong trái tim họ.

Sơn Đoòng của bạn là gì?

Các Luxers thân mến,

Hôm nay, tôi muốn mỗi người tự hỏi:

“Sơn Đoòng của tôi là gì?”

Đó là nỗi sợ nào?

Đó là giới hạn nào?

Đó là “Bức tường Việt Nam” nào đang khiến bạn do dự?

Có thể hôm nay bạn chưa nhìn thấy lối ra.

Có thể con đường phía trước vẫn còn tối.

Có thể thử thách đang lớn hơn tất cả những gì bạn từng trải qua.

Nhưng bạn không cần phải nhìn thấy toàn bộ con đường.

Bạn chỉ cần nhìn thấy bước tiếp theo.

Đừng đợi đến khi không còn sợ.

Đừng đợi đến khi mọi điều kiện đều hoàn hảo.

Đừng đợi đến khi có người khác bước thay mình.

Hãy chuẩn bị.

Hãy tin tưởng.

Hãy bước đi.

Đối diện nỗi sợ.

Tin vào đồng đội.

Bước qua giới hạn.

Bởi chúng ta có thể đi nhanh bằng năng lực.

Chúng ta có thể đi xa bằng kỷ luật.

Nhưng chúng ta chỉ có thể đi đến những nơi tưởng như không thể bằng niềm tin dành cho nhau.

Tôi bước vào Sơn Đoòng với mong muốn chinh phục một kỳ quan.

Tôi bước ra và hiểu rằng:

Kỳ quan lớn nhất cần được khám phá là sức mạnh bên trong con người.
Giới hạn lớn nhất cần được vượt qua là nỗi sợ trong tâm trí.
Và hành trình đáng giá nhất là hành trình trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.

Tôi bước vào với câu hỏi:

“Tôi có thể làm được không?”

Tôi bước ra với câu trả lời:

“Tôi đã làm được.”

Và hôm nay, tôi muốn trao câu hỏi ấy cho mỗi Luxer:

“Bạn có thể làm được không?”

Tôi tin câu trả lời là:

“Tôi có thể.”

Và khi mỗi người cùng tin, cùng bước và cùng không để ai bị bỏ lại, chúng ta sẽ không chỉ nói:

“Tôi đã làm được.”

Chúng ta sẽ cùng nhau nói:

“Luxers – chúng ta đã làm được!”

Xin cảm ơn các bạn.

Leave a comment